Nâng cao Năng lực Quản trị Thương hiệu Địa phương

Trích tham luận chuẩn bị cho các Hội thảo thương hiệu địa phương cho Quảng Ninh & Hạ Long và Đồng Nai, tháng 6- 2012. Bài viết này chỉ mang tính ‘chào hàng’ giới thiệu khái quát; tác giả rất mong có điều kiện được chia sẻ cụ thể từng vấn đề trực tiếp với lãnh đạo các địa phương, cơ quan, doanh nghiệp, hiệp hội, cá nhân có nhu cầu.quan-tri-thuong-hieu-dia-phuong

Vấn đề 1: Quan hệ Chiến lược Kinh tế và Chiến lược Thương hiệu

Khái niệm kinh tế truyền thống và Khái niệm kinh tế có hàm lượng thương hiệu, một mức độ của Kinh tế Thương hiệu.Mối quan hệ giữa hai khái niệm này có quan hệ mất thiết với nhau tại mỗi địa phương.Kinh tế truyền thống là nền tảng phát triển thương hiệu, gia tăng giá trị sản phẩm, xác lập thương hiệu. Nguợc lại Kinh tế Thương hiệu sẽ dẫn dắt các chiến lược đầu tư và quy hoạch kinh tế địa phương, nâng cao tính khả thi và tính bền vững cho kinh tế sản xuất và khai thác tiềm năng địa phương.

Trải qua quá trình hang trăm năm một cộng đồng địa phương xây dựng, khai thác các nguồn nguyên liệu truyền thống, ít nhiều tại mỗi địa phương đã hình thành các quy trình sản xuất, quy trình chế biến với bí quyết riêng tại ra giá trị bản sắc sản phẩm.Đây là nền tảng rất quan trọng được gọi là tiềm năng. Tuy nhiên chỉ một khiá cạnh tiềm năng địa phương là chưa đủ, mà còn phải được kết nối với các yếu tố bên ngoài: chiến lược quốc gia và xu hướng quốc tế, thị trường, nhà đầu tư, đối tác, khách hàng, người tiêu dùng, cộng đồng người dân…

Nói tóm lại, một địa phương phát triển mạnh mẽ cần phải có sự giao thoa giữa chiến lược kinh tế địa phương và chiến lược thương hiệu, trong đó ngày càng gia tăng tỷ trọng mục tiêu của các chiến lược kinh tế có thương hiệu.Nhận thức này hiện nay chưa đưa được phổ quát. Trong đó có một hiện trạng tâm lý không nên chấp nhận là tâm lý tự tin của các địa phương nhỏ. Bởi vì thật may mắn là, các phương pháp tiếp cận và phát triển thương hiệu cho địa phương không nhất thiết chỉ phát huy tác dụng từ một địa phương lớn, mà nó đi từ ‘giá trị bản sắc’ và vì vậy không quan trọng lắm việc bản thâm một địa phương có xuất phát điểm thấp về GDP, dân số, nguồn lao động hay tài nguyên phổ thông… mà bản sắc kinh tế địa phương có thể ‘được tìm thấy’ từ: sản vật địa phương, nông nghiệp bản địa, nguồn gien, bí quyết mỹ thuật, ẩm thực, dược thảo, cảnh quan thiên nhiên, vị trí địa lý, văn hoá truyền thống…

Case study: Gần đây khi chúng tôi phân tích tiềm năng kinh tế du lịch của Tỉnh Đồng Nai, thật khó để tìm ra một ‘lợi thế so sánh’ du lịch Đồng Nai với các trung tâm du lịch thế mạnh trong khu vực như: Vũng Tàu, Mũi Né và Đà Lạt…Tuy nhiên khi vận dụng phân tích dưới góc độ  marketing chúng tôi nhận thấy thế mạnh của Du lịch Đồng Nai đó là 3 tuyến giao thông huyết mạch từ Thành phố Hồ Chí Minh dẫn đến 3 trung tâm du lịch kia (!) đó là Quốc Lộ 51 (đi Vũng tàu), Quốc Lộ 20 (đi Đà Lạt, Lâm Đồng)và Quốc lộ 1 đi Bình Thuận – Mũi Né. Như vậy lợi thế tiềm năng du lịch của Đồng Nai chính là các ‘điểm dừng chân’ các ‘siêu trạm dừng’ nếu biết khai thác một cách chuyên nghiệp mà trong trường hợp này chúng tôi xin nêu ví dụ về trị trấn Barstow (Arizona, M) trên tuyến đường từ Nam California đi Las Vegas.

Vấn đề 2: Cấu trúc thương hiệu địa phương và Mô hình Chiến lược

Case study: Tháng 10-2005 tại Bình Thuận, tức 10 năm sau hiện tượng Nhật Thực Toàn Phần sự kiện mở màn cho cuộc cất cánh ngoạn mục của Du lịch Mũi Né. Trong suốt hàng tháng trực tiếp tham gia chuẩn bị và tổ chức Lệ hội du lịch Bình Thuận – Hội tụ Xanh, chúng tôi cũng tiến hành tham vấn thiết lập cấu trúc thương hiệu cho Bình Thuận với kết quả định vị sơ bộ như sau: (1) Thương hiệu Mũi Né, gắn với phân khúc du lịch du khách quốc tế và gắn vào sản phẩm là địa danh du lịch; (2) Thương hiệu Phan Thiết, gắn với sản vật biển như Nước Mắm, Mực Một Nắng; (3) Thương hiệu Bình Thuận là chính thống và còn gắn với nhóm nông sản như Thanh Long Bình Thuận… Như vậy cần thiết phải có 3 chiến lược cho 3 dòng thương hiệu khác nhau nói trên và hình thành chiến lược thương hiệu chủ đạo cho Tỉnh Bình Thuận.

Cấu trúc Thương hiệu ở mỗi địa phương hoàn toàn khác nhau nhưng dựa trên những nguyên tắc của bộ môn kiến trúc thương hiệu và quan hệ mở rộng thương hiệu mà chuyên gia đã may mắn có hàng chục năm thực tiễn và nghiên cứu. Đối với Tỉnh Đồng Nai, đó là vấn đề hiệp hội chăn nuôi Heo và sản phẩm chế biến (Cao su); Đối với Quảng Ninh đó là Cấu trúc thương hiệu kinh tế biển và du lịch (sẽ trình bày trong các dự án tư vấn).

Mô hình Chiến lược 7P – giới thiệu một mô hình mẫu

Mô hình 7P
(Copyright: Võ Văn Quang)

Giải pháp chiến lược
P1. Product: Sản phẩm, Ngành
P2. Price: Giá trị Kinh tế, Chi phí, Vốn và Nguồn lực đầu vào.
P3. Place: Thị trường, Phân phối, Bán hàng, Hậu cần
P4. Promotion: Truyền thông, Quảng bá, Đại sứ Thương hiệu
P5. People: chính sách nguồn nhân lực, đào tạo, chiêu mộ
P6. Process: Quy trình, Kế hoạch Ngân sách, Đánh giá, Năng lực Quản lý
P7. Philosophy: Tư duy lãnh đạo; Tầm nhìn chiến lược: Sứ mệnh Thương hiệu

Vấn đề 3: Sáng tạo, Truyền thông và Quảng bá thương hiệu địa phương

Sáng tạo thương hiệu địa phương Quảng bá & Truyền thông thương hiệu
địa phương
Thiết kế Logo & Nhận diện thương hiệu Giới thiệu Logo, Chiến lược gắn nhãn và khai thác Logo
Phẫu hình ảnh Thương hiệu
(master brand image)
Creative Brief, Media Plan: điểu khiển các kế hoạch truyền thông và sáng tạo thứ cấp…
Sáng tạo tác phẩm truyền thông Gắn nhãn sản phẩm; Triển khai tác phẩm truyền thông vào các Kênh truyền thông và kênh bán hảng.
Xây dựng ý tưởng sự kiện Triển khai sự kiện; Tổ chức Lễ hội; Triển lãm; Hội thảo…
Xây dựng chuẩn hình tượng, đại sứ thương hiệu Kế hoạch hành động của địa sứ thương hiệu; Gắn kết đại sứ thương hiệu với chiến lược quảng bá thương hiệu
Product concept: thiết kế bao bì, sản phẩm mới Giới thiệu, Tung Sản phẩm mới; Phát triển Phân phối và Nhượng quyền.

Vấn đề 4: Các vấn đề Pháp lý Thương hiệu và Nhãn hiệu

(a) Vấn đề Nhãn hiệu hàng hoá và Hàng nhái, Hàng giả  
Tại rất nhiều địa phương và địa danh du lịch nổi tiếng của Việt Nam hiện nay hàng Trung Quốc bày bán tràn lan. Không chỉ là hang lưu niệm rẻ tiền mà còn là hàng loạt hàng thực phẩm, bánh mức kẹo ‘đặc sản’ chứ nhiều chất độc hại khôn lường. Tại chợ Đà Lạt chẳng hạn, gần 30% là hàng bánh mức kẹo của Trung Quốc.Tại Vũng Tàu hàng loạt quầy hang lưu niệm chỉ bán hàng Trung Quốc…

(b) Tên địa danh và chỉ dẫn địa lý
Cà phê Ban Mê Thuộc bị đăng ký tại Trung Quốc.Nước mắm Phú Quốc bị làm giả khắp nơi.
Chúng ta có thể giải quyết một cách có hệ thống các vấn đề tương tự thông qua một Pháp lệnh Thương hiệu địa phương tồn tại song hành với Luật Sở hữu trí tuệ và các Công ước Quốc tế; Bên cạnh đó là việc khuyến khích hình thành các Hiệp hội Thương hiệu theo ngành nghề theo một Quy chế chung có liên quan đến Hiệp hội, do Bộ Nội vụ ban hành và theo dõi.

(c) Thương hiệu tập thể và Thương hiệu hiệp hội:
Ngoài VASEP là một thương hiệu hiệp hội mạnh của Việt Nam có tầm quốc tế, hỗ trợ đắc lực cho ngành nuôi trồng chế biến thủy sản xuất khẩu, vấn đề chiến lược thương hiệu và vai trò thương hiệu của Hiệp hội ngành nghề còn gần như bỏ ngõ.Những nỗ lực gần đây của Bộ Nội vụ (và Trường Đại học Nội vụ) bước đầu nghiên cứu các vấn đề liên quan đến thương hiệu địa phương, hiệp hội rất đáng hoan nghênh.

(d) Thương hiệu làng nghề:
Làng Gốm Bát Tràng và Lụa Vạn Phúc có lẽ là làng nghề có thương hiệu đầu tiên trên cả nước. Trên khắp đất nước Việt Nam bằng sự kế thừa giá trị truyền thống và lịch sử 4000 năm, chúng ta có đến hàng vạn Làng nghề khác nhau. Có thể khẳng định rằng không đâu trên thế giới mà mật độ Làng nghề lại cao như Việt Nam, đó là một đặt thù Lịch sử & Văn hoá của các dân tộc Việt. Đây cũng là một thế mạnh, nền tảng phong phú cho sang tạo sản phẩm & thương hiệu địa phương của Việt Nam, huy động những nguồn lực và tạo ra những cơ hội để phát triển, trong đó vai trò hỗ trợ Marketing là tối cần thiết trước khi dẫn đắt đến các quyết định đầu tư. Trong một thực tế phấn khởi sau Luật Doanh nghiệp, đến nay đã có vài trăm nghìn doanh nghiệp vừa và nhỏ, nếu chính phủ tập trung hỗ trợ theo hướng kết nối Doanh nghiệp vừa và nhỏ cùng với Làng nghề, chắc chắn sẽ tạo ra những cú hích kinh tế rất lớn với hiệu suất đầu tư cao, cao hơn suất đầu tư vào doanh nghiệp nhà nước như vừa qua.

(e) Bản quyền & Bí quyết sản xuất:
Bí quyết sản xuất là nền tảng bảo vệ giá trị cốt lõi của một sản phẩm có thương hiệu mạnh. Có thể nói đơn giản nếu không bảo vệ được bí quyết thì bản sắc thương hiệu cũng bị xâm hại. Như đã phân tích ở trên, trên khắp đất nước Việt Nam với lịch sử 4000 năm, chúng ta có đến hàng vạn Làng nghề khác nhau và tại mỗi Làng nghề lại có những Bí quyết khác nhau rất cần được khảo cứu, bảo tồn và bảo vệ. Đó chính là cơ sở hình thành Bản sắc Giá trị của Thương hiệu địa phương. Các địa phương cũng cần biết cách khai thác các bảo tàng Lịch sử, Văn hoá của địa phương trong việc gìn giữ và truyền bá các bí quyết sản xuất của địa phương mình cho ngay cả các em học sinh để sớm hình thành  tư duy sáng tạo và hướng nghiệp.

(f) Bảo vệ thương hiệu địa phương:
Một ngày nào đó khi mà tập đoàn Jollibee (Philippines) sở hữu toàn bộ thương hiệu Phở 24 thì lúc đó chúng ta mới thấm thiá một điều là ‘Phở’ đã vào tay người nước ngoài. Như vậy các Thương hiệu Phở là tài sản quốc gia, Phở là của ‘Người Việt Nam’ chúng ta phải có một quy chế ở tầm quốc gia về các tài sản thương hiệu quốc gia. Với trách nhiệm chuyên gia thương hiệu chúng tôi sẵn sang đóng góp cho việc này, nhưng hiện nay vẫn chưa có một cơ quan quản lý nhà nước nào đứng ra kêu gọi. Ở góc độ địa phương, tỉnh thành, cũng nhất thiết phải làm tương tự, đó là quy chế thương hiệu ‘Nước Mắm Phú Quốc’, quy chế thương hiệu ‘Cà phê Ban Mê Thuộc’… Một số nước đã bảo vệ thành công tài sản thương hiệu quốc gia của họ, đó là Tequila của Mexico; Champagne, Cognac của Pháp;Sushi, Kimono của Nhật;

Vấn đề 5: Khai thác Giá trị Thương hiệu, Chất lượng và Bảo vệ Thương hiệu

Quy trình Chất lượng
Một thương hiệu uy tín chỉ có thể đứng vững nếu có các quy trình chất lượng liên quan. Trong đó một địa phương khi quản trị thương hiệu nhất quyết phải kiểm soát được chất lượng của các sản phẩm tiêu biểu. Tại Hạ Long, nếu các đội tàu du thuyền gặp sự cố liên  tục thì chắc chắn ngành du lịch Hạ Long sẽ rơi vào khủng hoảng, bất kể các nỗ lực quảng bá hay đánh bóng tên tuổi. Chất lượng luôn là vấn đề cơ bản nhất trong mọi chiến lược. Thực tế thì quy trình thương hiệu chuyên nghiệp cũng khái niệm nền tảng và tinh thần của Chất Lượng Toàn Diện, tức khái niệm TQM (total quality management).  

Quy trình Outsourcing
Một chiến lược thương hiệu tốt luôn tạo ra khả năng outsourcing, khai thác sản phẩm từ các vùng lân cận để dồn về thương hiệu. Một thương hiệu mạnh sẽ đóng vai trò chủ lực nắm bắt thị trường đầu ra và tạo điều kiện cho cộng đồng doanh nghiệp địa phương cùng khai thác, dĩ nhiên cần một cở sở outsourcing chuyên nghiệp.

Case study: Nho Ba Mọi. Bên cạnh việc tiêu thụ sản lượng nho do tự mình trồng đã được hệ thống Co-opmart ‘bao tiêu’ với nhu cầu vượt xa năng lực cung cấp. Cá nhân ông Ba Mọi cũng đã nhanh nhạy mở rộng nguồn cung, nhưng doanh nhân này cũng có một quan điểm và quy trình kiểm tra chất lượng khá khắt khe trước khi mua nho tươi từ các vườn Ninh Thuận về đóng mác Nho Ba Mọi để bảo đảm uy tín thương hiệu của mình, trong đó có những tiêu chí rất cơ bản như không dùng thuốc trừ sâu, độ ngọt tối thiểu và hình thức thương phẩm.

Giá trị Thương hiệu
Giá trị Bản thể (Equity) gồm 3 nhóm yếu tố: Chất lượng; Nhận diện Bản sắc và Hình ảnh liên quan và Giá trị mệnh giá (value) sẽ là sau cùng là kết quả của một quá trình xây dựng giá trị bản thể của thương hiệu. Việc không thoả mãn 1 trong 3 nhóm giá trị Bản thể gồm Chất lượng; Nhận diện và Hình ảnh sẽ làm tổn hại đến giá trị thương hiệu. Vì vậy việc xây dựng giá trị thương hiệu là việc làm tổng hoà, liên tục và phải tính chuyên môn cao.

Bảo vệ Thương hiệu
Rượu Bàu Đá, một đặc sản của Bình Định, thương hiệu chỉ dẫn địa lý có giá trị trong cả nước, gần như đang bị bỏ mặc cho mọi tư thương tự làm và địa phương gần như không có một sự hỗ trợ mang tính chuyên môn. Vấn đề bảo vệ thương hiệu phải là nền tảng trong chiến lược & quy hoạch kinh tế của tất cả các địa phương. Xem ra việc cần thiết là một Bộ Luật hay Pháp lệnh Thương hiệu địa phương do Quốc Hội Ban hành trong đó phải ghi rõ trách nhiệm của các Bên liên quan trong việc nhìn nhận và xác lập thương hiệu, và các hình phạt đối với sự vi phạm thương hiệu. Pháp lệnh này sẽ điều tiết tất cả các hành vi của cá nhân, doanh nghiệp, chính quyền địa phương, hiệp hội ngành... đối với những phạm trù căn bản nhất như: tài sản thương hiệu địa phương, thẩm quyền gắn mác và chất lượng.

Vấn đề 6: Nhân sự, Giám đốc Thương hiệu địa phương

Với chiến lược thương hiệu của Bình Thuận với ba dòng thương hiệu như đã kể trên: (1) Thương hiệu Mũi Né, gắn với phân khúc du lịch du khách quốc tế và gắn vào sản phẩm là địa danh du lịch; (2) Thương hiệu Phan Thiết, gắn với sản vật biển như Nước Mắm, Mực Một Nắng; (3) Thương hiệu Bình Thuận là chính thống và còn gắn với nhóm nông sản như Thanh Long Bình Thuận… Dưới góc độ quản trị, theo tư duy cuả các tập đoàn thương hiệu đa quốc gia, chúng ta thấy cần có 3 vị tri Giám đốc thương hiệu và mỗi người sẽ chuyên trách quản trị & chiến lược tương xứng với mỗi thương hiệu khác nhau nói trên và chịu trách nhiệm đối với thương hiệu do mình quản lý.

Bên cạnh đó là chiến lược phát triển nguồn nhân lực quản trị thương hiệu, phát triển phân phối, nghiên cứu thị trường, thiết kế sang tạo, quản trị chất lượng, quản trị tài chính…

Trong dự án Thương hiệu Điểm đến Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh, sau khi tạm hoàn thành Giai đoạn I, dự án đặt ra một vấn đề chuyên môn bức thiết đó là nhân sự ‘giám đốc thương hiệu’ và bộ phận chuyên trách.

Đối với các địa phương tỉnh thành, về cơ bản chúng ta không thể đẻ ra thêm một cơ quan chuyên trách và Trung tâm Xúc tiến Thương mại có thể là nơi kiêm nhiệm cùng với tham gia tư vấn của chuyên gia, từng bước địa phương có thể tuyển dụng các Brand Manager chuyên nghiệp đã được đào tạo. Đối với chính phủ, ngoài Bộ Công thương hỗ trợ mảng thương hiệu sản phẩm thương mại; Tổng cục Du lịch hỗ trợ mảng thương hiệu điểm đến du lịch; Bộ Văn hoá phát triển các Thương hiệu Nghệ thuật và Di sản; các mảng việc chiến lược thương hiệu hiệp hội rất cần thiết cho sự tham gia quản lý của Bộ Nội vụ…

Vấn đề 7: Đối tác& Tư vấn Thương hiệu địa phương

Tư vấn chất lượng
Chất lượng là nền tảng của thương hiệu.Các chương trình tư vấn chất lượng vì vậy bao giờ cũng đi trước một bước, trước khi doanh nghiệp đầu tư sâu vào các vần đề chuyên ngành thương hiệu.Đối với các chương trình thương hiệu địa phương thường liên quan đến các quy trình tư vấn chất lượng như Global GAP, ISO 9001, HACCP…Hiệp hội cũng đóng vai trò quan trọng hỗ trợ cho doanh nghiệp vừa và nhỏ thực hiện các quy trình chất lượng, gắn liền với ràng buộc thương hiệu.

Tư vấn Chiến lược Thương hiệu
Trong khi nhận thức về thương hiuệu ngày càng cao thì vấn đề ‘chiến lươc thương hiệu’ còn rất ít người hiểu một cách thấu đáo, chiến lược thương hiệu địa phương thì lại càng hiếm. Những nỗ lực bền bỉ của bản thân chuyên gia trong những năm gần đây đã bước đầu nhận được sự quan tâm của một số địa phương tiềm năng và những lời mời cho thấy nhận thức về tầm quan trọng của các vấn đề chiến lược thương hiệu cho địa phương đóng vai trò cực kỳ quan trọng kể cả mối quan hệ mật thiết giữa chiến lược  thương hiệu và chiến lược phát triển kinh tế nói chung và các vấn đề thương hiệu địa phương khác như du lịch, đầu tư, hiệp hội, làng nghề, nông nghiệp…

Tư vấn thị trường & phân phối
Là một mảng cơ bản mặc dù nằm trong chiến lược tổng quan thương hiệu, nhưng thong thường do tính chất quan trọng đặc thù nên thường được tác ra thành những chương trình tư vấn riêng biệt. Một vấn đề rất cụ thể là vai trò của các Trung tâm Xúc tiến Thương mại & Đầu tư của Tỉnh thành, cho đến nay vẫn hoạt động thiếu chiến lược. Rất ít các trung tâm xúc tiến thương mại của tỉnh thành có chuyên môn về: phát triển phân phối, nghiên cứu thị trường đích, phát triển hệ thống, kênh phân phối toàn quốc và nhất là kiến thức & kinh nghiệm về bán lẻ, phân phối hiện đại. Vì vậy các địa phương cần thiết phải dành một ngân sách thích đáng để tiếp cận tư vấn và đào tạo trong mảng này.

Tư vấn Sáng tạo và Thiết kế
Sau khi đã hình thành sơ bộ các giải pháp tổng thể trong chiến lược thương hiệu, khi mà các thương hiệu đã được định vị và định nghĩa rõ rang thì có thể bắt tay vào quá trình thiết kế. Thiết kế Thương hiệu có thể bao gồm nhiều công việc khác nhau như: thiết kế kiểu dáng sản phẩm phù hợp với tính cách thương hiệu; thiết kế logo & nhận diện cốt lõi; thiết kế bao bì; thiết kế quảng cáo… Trong giai đoạn khởi đầu địa phương thường gặp khó khăn trong khâu này vì nhiều lý do như không có ngân sách, không có chuyên gia thiết kế giỏi, không có quy trình sáng tạo, và không giải trình được việc chi ngân sách cho thiết kế.

Tư vấn &Đào tạo nguồn nhân lực
Xuyên suốt bài viết này, ắt hẳn quy vị cũng đồng ý với tác giả một điều là việc đầu tư nguồn nhân lực hiện nay chưa xác với thực tế, sau khi chúng ta đã phân tích các vấn đề chuyên môn, nhu cầu tư vấn…thì chính là sự cấp thiết phải định hướng đào tạo nguồn nhân lực cho các vấn đề liên quan kể trên như: (a) quản trị chất lượng; (b) quản trị thương hiệu; (c)nghiên cứu thị trường; (d) thiết kế sáng tạo; (e) truyền thông…

Vấn đề 8: Quỹ Phát triển & Đầu tư Thương hiệu địa phương

Mọi người cứ nghĩ đơn giản là trông chờ vào ngân sách nhà nước, đó là tư duy cố hữu và hiện đang là một rào cản lớn. Một chi tiết cụ thể như chi phí mời chuyên gia thuyết trình 1000USD mỗi ngày gần như là không tưởng, nếu không có một cơ chế xã hội hoá. Xây dựng thương hiệu, Tư vấn thương hiệu, Thiết kế sáng tạo… là những mảng dịch vụ cao cấp. Sẽ không thể có chiến lược có tầm và chất lượng nếu chi phí địa phương bỏ ra chỉ vài trăm nghìn hay vài ba triệu Đồng cho một ngày làm việc của chuyên gia cao cấp, chưa kể các hoạt động truyền thông. Nói tóm lại để làm ra những thương hiệu lớn thì nhất thiết phải có ngân sách đánh kể; và cách nghĩ đúng nhất là xem đây là vấn đề đầu tư, và hình thức phù hợp xem ra là chiến lược xây dựng các Quỹ Đầu tư, Phát triển Thương hiệu cho địa phương.

A. Phân loại:

Hình thức quỹ Cơ chế chủ đạo
Quỹ đóng Đầu tư đích danh, do một nhóm sáng lập và sở hữu
Quỹ mở Do nhóm đầu tư khởi lập, vận hành theo cơ chế mở rộng nhà đầu tư, chọn lựa thương hiệu hay thoái vốn với tinh thần hỗ trợ các thương hiệu còn non yếu và ưu tiên thương hiệu địa phương, theo ngành nghề trọng tâm.
Quỹ hiệp hội Do các thành viên hiệp hội, hay hợp tác xã xây dựng; Quỹ này có thể hoạt động theo cơ chế đóng hoặc mở.
Quỹ xã hội Hoạt động trên tinh thần xã hội và phi lợi nhuậ

B. Khái quát cơ chế quỹ phát triển thương hiệu cho địa phương như sau.

Cơ chế Chiến lược chủ đạo
Sứ mệnh Xác lập Sứ mệnh thương hiệu; Sứ mệnh cộng đồng; Hài hoà lợi ích để tồn tại; Sứ mệnh Chuyên nghiệp hoá…
Cơ chế đầu tư Do nhóm đầu tư khởi lập, vận hành theo cơ chế mở rộng nhà đầu tư, chọn lựa thương hiệu hay thoái vốn với tinh thần hỗ trợ các thương hiệu còn non yếu và ưu tiên thương hiệu địa phương, theo ngành nghề trọng tâm.
Cơ chế vận hành Đầu tư Thương hiệu; Đầu tư nâng cấp chất lượng và quy trình công nghệ (trang bị máy móc tương xứng); Không đầu tư sản xuất & gia công đơn thuần; Chỉ cho vay các đối tượng đã được hỗ trợ chuyên môn; Đầu tư sở hữu Thương hiệu Tập thể; Cho thuê Thương hiệu; Đầu tư Quảng bá và Mở rộng hệ thống phân phối ổn định..
Tái đầu tư Xác định một tỷ lệ lợi nhuận đáng kể để tái đầu tư mở rộng quy mô; Trong đó có những cơ chế xoá nợ đặc biệt cho vài tình huống khó khăn cho người nghèo trong trường hợp cho vay.
Cơ chế điều hành CEO của quỹ được độc lập điều hành và ra quyết định nhưng tuân thủ Sứ mệnh; Chiến lược và Quan điểm lợi nhuận..
Quan điểm lợi nhuận Lợi nhuận là cần thiết, ưu tiên hàng đầu; Không chấp nhận lợi nhuận từ cho vay thuần; Lợi nhuận phù hợp với việc thực thi sứ mệnh đúng và chiến lược đúng. Hài hoà giữa lợi nhuận và các quỹ phát triển và xã hội.

 (Tác giả: Chuyên gia thương hiệu Võ Văn Quang)

(Thanh Phương)

Ads

Lich thi dau bong da tại Tinmoi.vn 

Giải pháp máy tính tiền hoàn hảo

Thương hiệu máy lọc nước hàng đầu Việt Nam

Thiết kế logo áo lớp chuyên nghiệp